Ý nghĩa của màu tím

Hôm nay, leader team bên Nhật có tạo một group chém gió để mọi người chat, giao lưu, trau dồi tiếng Nhật với nhau mỗi khi chờ QA hoặc những khi trống task.

Có một member đặt câu hỏi như sau “皆さんは何色が好きですか。理由も教えてください。”

Ý là: “mọi người hãy kể tên màu mình yêu thích kèm theo lý do vì sao thích nhé”

Ai ai cũng nêu màu yêu thích kèm với lý do.

Riêng mình thì mình rất thích màu tím nhưng không biết diễn đạt lý do mình thích như thế nào.

Mình nhớ lại có một thời, mình quen anh bạn kia qua blog yahoo 360, cả hai có cùng sở thích là nghiên cứu Phật pháp và cùng thích màu tím. Anh ấy giải thích ý nghĩa của màu tím rất rất hay. Hôm nay, nhân chuyện này, mình lục lọi, tìm lại comment của anh ấy trên FB để đăng lên web của mình, để mình cần đọc lại khi cần.

Ghi chú thêm: mình thuộc dạng người có khuynh hướng đi về Trung dung đạo (hoặc Trung đạo- một khái niệm trong Phật học)

Chia sẻ với mọi người đoạn văn của anh bạn.

***************

” Màu tím là màu ưa thích của anh. Anh nghĩ có nhiều nguyên do khiến bản thân cảm thấy dễ tiếp nhận thứ màu sắc này.

Thứ nhất, màu tím là màu trung tính. Vì sao lại cho rằng màu tím là màu trung tính? Vì nếu ai từng học qua lý thuyết màu trong hội họa đều biết rằng, màu tím là kết quả pha trộn của hai màu: đỏ và xanh dương. Theo Dịch lý mà luận thì Đỏ thuộc hành Dương, và Xanh dương thuộc hành Âm. Cho nên trong màu tím đã có đủ âm dương trung hòa nên gọi là màu trung tính.

Những người khuynh hướng đi về trung dung Đạo đều một cách tự nhiên có cảm tình với thứ màu sắc này là do như vậy. Cũng vì trung dung cho nên không rơi vào nhị biên của thái quá, của cực đoan, thành thử hợp với lẽ Đạo, mang tính chất phát triển và trường tồn. Từ chỗ này chúng ta hiểu được vì sao màu tím thường đại diện cho sự chung thủy. Nói đến chung thủy là nói đến sự lâu bền của một mối quan hệ. Bất cứ điều gì trên đời nếu muốn lâu bền thì phải đạt trung dung.

Màu tím còn là màu đại diện cho sự lãng mạn, tinh tế và sâu sắc cũng do vì trong nó đã mang cả hai yếu tố của âm và dương, đại diện cho sự hiện diện và kết hợp giữa người nam và người nữ. Xét về góc độ lịch sử và truyền thống, màu tím được xem là thứ màu cao quý của các hoàng tộc. Hơn nữa, lúc xưa để pha ra được thứ màu sắc này thì rất khó khăn chứ không đơn giản dễ dàng, cho nên nó rất quý.

Màu tím còn là màu sắc đặc trưng cho dòng nhạc Jazz. Nói về Jazz là nói về sự tinh tế, phức tạp, lãng mạn và tính nghệ thuật.

Nếu chỉ lấy bất kỳ 2 màu khác nhau và trộn lại với nhau ra thành một màu mới rồi chúng ta liền gọi màu mới đó là màu trung tính thì không phải như vậy. Trung tính ở đây là phải hiểu được chiều sâu ngữ nghĩa của chữ “trung tính” thì chúng ta mới thấu tường được chỗ này. Thứ nhất, chữ “trung” ở đây là trong chữ: trung hòa, trung tâm, trung điểm.. (chứ không phải trong chữ: trung thành, trung kiên, trung trực…). Chữ “tính” còn được đọc trạy âm theo vùng miền, có nơi còn đọc là “tánh”, như vậy “tính” hay “tánh” đều là một, ý chỉ tính chất của sự vật, hiện tượng. Như vậy, “trung tính” nghĩa là có tính chất trung hòa. Màu trắng và màu đen xét về Dịch lý thì có phân ra Âm (đen) và Dương (trắng), nhưng nếu chỉ có mỗi Âm Dương không thôi vẫn chưa thể hiện được tính chất “trung tính” của màu xám – màu kết quả sau khi phối hợp. Trong khi màu đỏ (hành Dương) còn có tính Nóng trong đó, và màu xanh dương (hành Âm) còn có tính Lạnh trong đó. Cho nên khi phối lại với nhau ta có màu tím vừa đạt được trạng thái Âm Dương tương phối, lại có tính chất trung hòa của nóng – lạnh trong đó cho nên mới gọi đó là màu trung tính. Mà trung tính là tính chất tương hợp với Trung dung Đạo, chủ quản sự bình hòa, ổn định, thành thử vững bền, trường tồn; từ đó là thùy tượng cho sự thủy chung, lâu dài; vì khi nhắc đến thủy chung là người ta nhắc đến tính bền (của một mối quan hệ).”